Akane luôn là người chủ động trong mối quan hệ của chúng tôi. Cô ấy là người kéo tôi ra khỏi những trang sách dày đặc, rủ rê tôi tham gia những hoạt động thú vị mà nếu chỉ có một mình, tôi chắc chắn sẽ từ chối. Nhưng dần dần, tôi nhận ra mình không còn xem Akane chỉ như một người bạn thời thơ ấu nữa. Tôi quan tâm đến cô ấy nhiều hơn, để ý đến từng cử chỉ nhỏ nhặt, thậm chí còn cảm thấy lo lắng khi thấy cô ấy thân thiết với ai khác.
Một buổi chiều nọ, chúng tôi đứng trên cây cầu nhỏ gần nhà, nơi cả hai thường dừng lại để ngắm hoàng hôn. Akane bất chợt nói: “Sắp tới, chúng ta có thể không còn đi chung đường nữa, cậu đã nghĩ đến chuyện đó chưa?” Tim tôi khẽ siết lại. Đúng vậy, chúng tôi đã nộp đơn vào những trường đại học khác nhau, tương lai có thể sẽ rẽ theo hai hướng khác biệt.
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi khẽ nói: “Dù có đi đâu, tớ vẫn muốn chúng ta ở bên nhau.” Akane nhìn tôi, đôi mắt ánh lên một điều gì đó mà tôi không thể đoán được. Nhưng rồi cô ấy mỉm cười, một nụ cười dịu dàng hơn mọi lần. “Vậy thì đừng để tớ phải chờ lâu nhé.”
Khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng có những sợi dây liên kết không dễ dàng đứt đoạn, dù thời gian có trôi qua bao lâu đi chăng nữa.